The Sound Of Silence – Paul Simon

0
THE SOUND OF SILENCE

Tác giả: Paul Simon

Tên bài hát “Âm thanh của sự im lặng” cho thấy sự im lặng không phải là một điều tốt, đó là dấu hiệu của sự khó khăn trong giao tiếp, đặc biệt ở mức độ tình cảm. Tác giả muốn nói rằng “Âm thanh của sự im lặng” đáng sợ vì mọi người cho rằng nó quan trọng hơn hậu quả của nó.

Lời bài hát:

Hello darkness, my old friend

I’ve come to talk with you again

Because a vision softly creeping

Left its seeds while I was sleeping

And the vision that was planted in my brain

Still remains

Within the sound of silence

In restless dreams, I walked alone

Narrow streets of cobblestone

‘Neath the halo of a street lamp

I turned my collar to the cold and damp

When my eyes were stabbed by the flash of a neon light

That split the night

And touched the sound of silence

And in the naked light, I saw

Ten thousand people, maybe more

People talking without speaking

People hearing without listening

People writing songs that voices never shared

And no one dared

Disturb the sound of silence

“Fools” said I, “You do not know

Silence like a cancer grows

Hear my words that I might teach you

Take my arms that I might reach you”

But my words, like silent raindrops fell

And echoed in the wells of silence

And the people bowed and prayed

To the neon god they made

And the sign flashed out its warning

In the words that it was forming

Then the sign said, “The words on the prophets are written on the subway walls

In tenement halls”

And whispered in the sound of silence

Lời dịch:

Bóng tối- người bạn cũ của tôi

Tôi lại đến trò chuyện cùng anh đây

Bởi vì một ảo ảnh len lỏi khi tôi ngủ

Ảo ảnh ấy lớn dần

Và nó len lỏi trong não tôi

Trong âm thanh của sự tĩnh lặng

Trong những giấc mơ, tôi bước đi một mình

Những con đường nhỏ hẹp lát đá cuội

Bên dười vầng sáng của ánh đèn đường

Tôi xoay cổ áo vì lạnh giá

Khi đôi mắt nhói lên vì ánh đèn neon

Chia tách

Và chạm đến âm thanh của sự tĩnh lặng

Trong ánh sáng trần trụi tôi đã thấy

Mười ngàn người có thể nhiều hơn

Người ta nói mà không hề ra tiếng

Họ nghe mà chẳng hề nghe

Người ta viết nên những khúc ca mà chưa bao giờ được chia sẻ

Và không ai dám

Làm phiền âm thanh của tĩnh lặng

“Đồ ngốc” tôi nói, “Các người chẳng biết gì

Cái yên lặng cũng như sự phát triển của những căn bệnh ung thư

Hãy nghe lấy nhứng lời nói này của tôi

Hãy cầm tay tôi để tôi có thể với tới”

Nhưng bao lời tôi nói như những giọt mưa lặng lẽ rơi

Và vang vọng trong giếng sâu của sự tĩnh lặng

Mọi người cúi đầu cầu nguyện

Với vị thần neon mà họ dựng nên

Và biển báo lóe lên dấu hiệu cảnh báo

Nhừng từ mà đã được định sẵn

Và nó nói, lời tiên tri được viết trên đường tàu điện ngầm

Và trong hành lang của căn hộ

Và thì thầm trong âm thanh của tĩnh lặng

 

Leave a comment