Sakurairo Mau Koro – Mika Nakashima

0

Lyrics:

Sakurairo maukoro, watashi wa hitori

Osae kirenu mune ni tachi tsuku shiteta

Wakabairo moyureba omoi afurete

Subete wo miushinai anata he nagareta

Meguru kigi tachi dakega

Futari wo miteita no

Hito dokoro ni wa todomare nai to

Sotto oshie nagara

Karehairo someteku anata no tonari

Utsurui yuku hibi ga ai he to kawaru no

Douka kigi tachi dake wa

Kono omoi wo mamotte

Mou ichido dake futari no uede

Sotto ha wo yurashite

Yagate toki wa futari wo

Doko he yakonde yuku no

Tada hitotsu dake tashikana ima wo

Sotto dakishimeteita

Yuki keshou madoe wa omoi hagurete

Ashiato mo keshiteku otonaki itazura

Douka kigi tachi dake wa

Kono omoi wo mamotte

“Eien” no naka futari todomete

Koko ni iki tsudukete

Meguru kigi tachi dakega

Futari wo miteita no

Hito dokoro ni wa todomare nai to

Sotto oshie nagara

Sakurairo maukoro, watashi wa hitori

Anata he no omoi wo kamishimeta mama

* * *

桜色舞うころ, 私はひとり

押さえきれぬ胸に 立ち尽くしてた

若葉色 萌ゆれば 想いあふれて

すべてを見失い あなたへ流れた

めぐる木々たちだけが

ふたりを見ていたの

ひとどころにはとどまれないと

そっとおしえながら

枯葉色 染めてく あなたのとなり

移るいゆく日々が 愛へと変るの

どうか木々たちだけは

この想いを守って

もう一度だけふたりの上で

そっと葉を揺らして

やがて季節はふたりを

どこへ運んでゆくの

ただひとつだけ 確かな今を

そっと抱きしめていた

雪化粧 まどえは 想いはぐれて

足跡も消してく 音無きいたずら

どうか木々たちだけは

この想いを守って

「永遠」の中ふたりとどめて

ここに 生き続けて

めぐる木々たちだけが

ふたりを見ていたの

ひとどころにはとどまれないと

そっとおしえながら

桜色舞うころ, 私はひとり

あなたへの想いを かみしめたまま

* * *

Khi sắc anh đào bay

Khi sắc anh đào bay, chỉ mình em cô độc

Mệt mỏi đứng nhìn, không dứt bỏ được những cảm xúc kìm nén bên trong

Khi màu lá mới đung đưa, những cảm xúc trào dâng

Em lạc lối trước cảnh vật và trôi về bên anh

Những hàng cây quanh ta thì thầm trong im lặng

Rằng chúng mình rồi sẽ thấy

Con người không bị giới hạn ở một nơi

Khi lá úa thay màu, em sẽ đến bên anh

Và khi ngày qua nhạt nhòa, tình ta thay đổi

Nhưng làm ơn, hãy để những hàng cây này

Giữ vẹn nguyên những cảm xúc kia

Tiếng lá xào xạc lặng im trên cao

Chỉ một lần này nữa..

Chẳng bao lâu, mùa sẽ trôi đi

Và chúng ta sẽ ở những phương trời khác biệt

Nhưng giờ đây, chỉ có một điều duy nhất em biết

Hãy ôm em, lặng im

Tuyết che đi, tình ta lạc lối

Dấu chân nhạt nhòa, thanh âm tan biến vào hư không

Nhưng làm ơn, hãy để những hàng cây này

Giữ vẹn nguyên những cảm xúc kia

Để đóng băng vào thời gian vô tận

Hai ta vẫn còn mãi nơi này

Những hàng cây quanh ta thì thầm trong im lặng

Rằng chúng mình rồi sẽ thấy

Con người không bị giới hạn ở một nơi

Khi sắc anh đào bay, chỉ mình em cô độc

Cảm nhận da diết nỗi nhớ về anh.

 

Leave a comment