[Lyrics + Vietsub] Đông Miên – Tư Nam

0
Lời Bài Hát:

巷口灯光忽明忽灭

手中甜咖啡已冷却

嘴角不经意泄露想念

在发呆的窗前凝结

其实不爱漫漫长夜

因为你才多了情结

可是蜷缩的回忆不热烈

我如何把孤单融解

你看啊春日的蝴蝶

你看它颤抖着飞越

和风与暖阳倾斜

却冰冷 的季节

你看啊仲夏的弯月

你看它把欢愉偷窃

倒挂天际的笑靥

故事里的最后一页

过往和光阴都重叠

我用尽所有字眼去描写

无法留你片刻停歇

你听啊秋末的落叶

你听它叹息着离别

只剩我独自领略

海与山 风和月

你听啊冬至的白雪

你听它掩饰着哽咽

在没有你的世界

你听啊秋末的落叶

你听它叹息着离别

只剩我独自领略

海与山 风和月

你听啊冬至的白雪

你听它掩饰着哽咽

在没有你的世界

再没有你的冬眠

Phiên Âm:

Xìang kǒu dēngguāng hū míng hū miè

Shǒuzhōng tían kāfēi yǐ lěngquè

Zuǐjiǎo bùjīngyì xièlòu xiǎngnìan

Zài fādāi de chuāng qían níngjié

Qíshí bù ài mànmàn chángyè

Yīnwèi nǐ cái duōle qíngjié

Kěshì quánsuō de húiyì bù rèliè

Wǒ rúhé bǎ gūdān róngjiě

Nǐ kàn a chūnrì de húdié

Nǐ kàn tā chàndǒuzhe fēiyuè

Héfēng yǔ nuǎn yáng qīngxié

Què bīnglěng de jìjié

Nǐ kàn a zhòngxìa de wān yuè

Nǐ kàn tā bǎ huān yú tōuqiè

Dàogùa tiānjì de xìaoyè

Gùshì lǐ de zùihòu yī yè

Guòwǎng hé guāngyīn dōu chóngdié

Wǒ yòng jìn suǒyǒu zìyǎn qù míaoxiě

Wúfǎ líu nǐ pìankè tíngxiē

Nǐ tīng a qiūmò de luòyè

Nǐ tīng tā tànxízhe líbié

Zhǐ shèng wǒ dúzì lǐnglüè

Hǎi yǔ shān fēng hé yuè

Nǐ tīng a dōngzhì de báixuě

Nǐ tīng tā yǎnshìzhe gěngyàn

Zài méiyǒu nǐ de shìjiè

Nǐ tīng a qiūmò de luòyè

Nǐ tīng tā tànxízhe líbié

Zhǐ shèng wǒ dú zì lǐnglüè

Hǎi yǔ shān fēng hé yuè

Nǐ tīng a dōngzhì de báixuě

Nǐ tīng tā yǎnshìzhe gěngyàn

Zài méiyǒu nǐ de shìjiè

Zài méiyǒu nǐ de dōngmían

Lời Việt:

Ánh đèn đầu ngõ chợt sáng chợt tắt

Tách cà phê sữa trong tay dần nguội lạnh

Khóe miệng vô tình để lộ niềm nhớ thương

Ngồi ngẩn ngơ bên khung cửa sổ mờ sương

Thật ra em không thích đêm dài đằng đẵng

Bởi vì anh mới là người phức tạp

Thế nhưng dòng hồi ức tràn về đã không còn nồng nàn nữa

Em phải làm sao để xóa tan sự cô đơn này đây

Anh nhìn xem cánh bướm ngày xuân ấm áp

Anh xem kìa chúng đang tung cánh bay lượn

Cùng gió và nắng ấm áp trao nghiêng

Vượt qua sự lạnh lẽo của tiết trời

Anh nhìn thêm trăng khuyết giữa ngày hạ

Anh xem chúng đang trộm mất niềm vui

Đem nụ cười treo ngược về phía chân trời

Trong trang cuối cùng của câu chuyện

Quá khứ và thời gian đều trùng lặp

Em dùng tất cả những lời lẽ có thể để biểu đạt

Nhưng cũng chẳng có cách nào để giữ anh lại dù chỉ một chút

Anh nghe không tiếng lá vàng rơi cuối thu

Anh nghe chăng lá thở dài vì ly biệt

Chỉ còn lại mình em thưởng thức

Cảnh non nước gió trăng

Anh nghe chăng tuyết trắng rơi ngày đông chí

Anh có nghe tuyết giấu đi sự nghẹn ngào

Khi thế gian này thiếu vắng anh

Anh nghe không tiếng lá vàng rơi cuối thu

Anh nghe chăng lá thở dài vì ly biệt

Chỉ còn lại mình em thưởng thức

Biển và núi, trăng với gió

Anh nghe chăng tuyết trắng rơi ngày đông chí

Anh có nghe tuyết giấu đi sự nghẹn ngào

Thế giới của anh không thuộc về nơi đây

Cũng chẳng còn có anh trong giấc ngủ đông nữa.​

Leave a comment